You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Dạy dỗ nhiều nhưng con vẫn chứng nào tật nấy, một lần giận quá mất khôn, người mẹ châm dầu lửa lên tóc con mình hăm dọa. Nhưng bất ngờ ngọn lửa phát hỏa khiến cô phải vào tù...

Từ khi con gái Lê Thị Ngọc Mai (SN 2000) lên 9 tuổi, mẹ của Mai là cô Nguyễn Thị Thanh Hương (SN 1978, ngụ ấp 4, xã Đốc Binh Kiều, huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp) ngày nào cũng có người đến nhà “mắng vốn”, bắt vạ vì Mai quậy phá, trộm cắp vặt…

[You must be registered and logged in to see this image.]
Lá thư từ cha của đứa bé hư đốn

Những trò quậy “hết thuốc chữa”

Đến địa phương hỏi bé Mai, không những tất cả mọi người ai cũng biết, mà trên gương mặt người dân còn thể hiện rõ sự bực tức, khó chịu khi nhắc đến tên cô bé. Khắp ấp 4 này, Mai “nổi tiếng” ma lanh, gian xảo, hay đi khắp nơi phá làng phá xóm. Thấy Mai đến đâu, người ta đều đóng cửa lại, không cho vào nhà vì sợ mất trộm.

Ngồi trong ngôi nhà lá ẩm thấp, xiêu vẹo, chú Lê Ngọc Điệp (SN 1966, cha Mai) không giấu được cảm giác hổ thẹn khi nói về con gái hư hỏng và đôi mắt luôn ngấn lệ khi nghĩ về người vợ đang ngồi tù vì con.

Chú cho biết: "Cô bé là con gái đầu lòng của vợ chồng tôi. Lúc nhỏ Mai rất ngoan hiền, biết vâng lời cha mẹ nhưng lớn lên, tính tình cô bé càng thay đổi theo chiều hướng xấu. Gia đình nghèo, vợ chồng tôi đành phải đi làm thuê làm mướn cho người ta mới đủ tiền nuôi 3 đứa con. Tôi thì đi tha phương cầu thực, qua tận Campuchia làm lúa mướn, mấy tháng mới về một lần. Không còn ai kèm cặp con bé nên tính tình nó mới tệ như bây giờ”.

Vén ống quần lên chỉ về vết sẹo ở chân, người cha cho biết đó chính là hậu quả do con gái mình gây ra cách đây 3 năm. Để có tiền tiêu xài, cô bé khi đó mới 9 tuổi đã đem bán đôi bông tai mà cha mẹ cố công dành dụm mua cho. Khi gia đình bên ngoại phát hiện cháu mình không còn đồ trang sức, cô bé vờ khóc lóc, bịa chuyện cha mình đã giựt lấy đem bán.

Họ hàng nhà ngoại khi ấy chưa ai hỏi rõ ngọn ngành đã vội tin, kéo nhau qua nhà đánh con rể bò lê bò càng. Giờ tuy vết thương đã lành lặn nhưng mỗi khi trái gió trở trời, chân chú lại đau nhức và không thể đi lại bình thường.

Lần đầu tiên dựng chuyện trót lọt, cô bé có lẽ được đà tiến tới, ngày càng xảo trá hơn. Suốt thời gian đi học, canh những lúc trong lớp không có ai, bé gái này lại lén lục cặp xách của bạn lấy sạch tiền. Đến khi bị kiểm tra, cô bé vẫn thản nhiên chối đẩy, cho rằng: “Tiền trên trời rơi xuống chứ tui không lấy”.

Hơn một năm trước, thấy nhà hàng xóm không có ai, cô bé lén chui vào nhà rồi trộm 2 triệu đồng trong tủ, thản nhiên ở lại nấu mì gói ăn, thậm chí còn… đại tiện ngay trong phòng ngủ chủ nhà.

Quá tức giận, gia đình bị mất trộm qua mách lại với mẹ của thủ phạm nhưng con bé vẫn mở mắt trao tráo chối tội. Đến khi lục túi phát hiện có nhiều tiền, Mai mới chịu nhận và nói đã lỡ xài một ít rồi bỏ chạy đi mất dạng.

Dù mẹ đã nhiều lần la mắng, khuyên nhủ nhưng cô bé hư hỏng vẫn không bỏ được tật xấu, còn trả lời: “Ngứa tay không chịu được”.

Cha mẹ bất lực

Đến hết lớp 5, cô bé nhất quyết xin cha mẹ cho nghỉ học vì “học không vô” rồi từ đó đi bán vé số kiếm sống. "Đi tới đâu nó cũng rêu rao là mình giỏi giang, đi bán phụ giúp gia đình nhưng thực chất chẳng có ngày nào con bé mang tiền về cho nhà" - người cha “tố khổ”.

Khoảng 19h ngày 5/1/2012, có một bé gái đến nhà đòi mẹ Mai số tiền 100 ngàn do con của cô đã mượn rất lâu vẫn chưa chịu trả. Mới "è cổ" bồi thường 2 triệu Mai vừa ăn trộm, nay lại bị đòi nợ tiếp nên người mẹ giận dữ kêu con lên gặng hỏi nhưng con gái vẫn một mực không chịu nhận.

Nghĩ từ trước giờ mẹ chưa bao giờ đánh mình một roi nên sẽ không bao giờ dám làm chuyện này, cô bé ngước mặt thách thức. Không còn kìm chế được nữa, người mẹ nổi nóng, bật hộp quẹt đưa vào gần tóc con dọa, ai ngờ lửa cháy thật. Người mẹ bừng tỉnh, vội dập tắt lửa rồi đưa con mình đến bệnh viện. Sau nửa tháng nằm viện, vết bỏng của Mai chỉ xếp loại thương tật tạm thời nhưng hành động đốt con của cô Hương đã bị tòa án xét tội “Cố ý gây thương tích” với mức án 2 năm tù giam.

Cha của cô bé giận dữ nhớ lại: “Hôm xét xử, đứng trước tòa mà nó vẫn chối là không mượn tiền người ta, rất là có hiếu, bán vé số kiếm tiền lo cho cha mẹ và các em. Đến khi tòa hỏi mấy người nó mượn tiền thì ai cũng nói có, lúc đó nó mới chịu cúi mặt xuống im re”.

Ngày mẹ bị mình “đẩy” vào tù, bé gái này đã viết một lá thư với nội dung hết sức sướt mướt: “Con ngàn lần xin lỗi mẹ vì mẹ dạy dỗ con không nghe. Mẹ ơi, mẹ đừng giận con nhe. Mẹ ráng cải tạo thành người tốt, con sẽ chờ đợi mẹ về từng ngày, từng giờ để cả nhà mình đoàn tụ. Nằm đêm suy nghĩ con hối hận lắm. Con muốn là một đứa con ngoan của mẹ”.

Những tưởng rồi từ đây con mình sẽ thay đổi như lời đã hứa nhưng “ngựa quen đường cũ”, cách đây một tháng Mai lại tiếp tục ăn cắp vặt. Nhân lúc một người bạn của cha ghé nhà thăm hỏi gia đình ngủ mê mệt trên võng, cô bé đã rút lấy điện thoại giấu đi.

Bé gái “hết thuốc chữa” này giận dỗi bỏ ra sau nhà viết lá thư từ cha vì “ở với mẹ sung sướng hơn nhiều”.

Cha cô bé đau xót tâm sự: “Từ hôm đó đến nay, nó dọn về bên ngoại ở luôn. Xảy ra cớ sự như ngày hôm nay phần nhiều vì vợ chồng tôi không có thời gian dạy dỗ con cái đàng hoàng. Cầu mong càng lớn nó càng hiểu chuyện và không tái phạm nữa, nếu không chắc sau này tôi sẽ làm đơn nhờ chính quyền đưa nó đi trường giáo dưỡng”.

(Tên đứa bé trong bài viết đã được thay đổi)



Không có gì gọi là mãi mãi, chỉ có cái gọi là tức thời......
ڸ٥ﻻ ﻉ√٥ﺎ ٱ
Xem lý lịch thành viên http://bluestar.5forum.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết