You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1code Duơng Cầm Nhòe Lệ on Wed Jul 25, 2012 8:13 pm

Chương 2 : Qúa khứ

“Em trở về từ quá khứ,
nhưng em đã quên em của quá khứ rồi…”


_Hỗn xược!_Giọng nói đầy tức giận của Ấn Đình Long vọng ra từ tòa nhà của nhà họ Ấn, người đàn ông đầy uy quyền đang ngồi trên bàn làm việc trong phòng đang quát lên từng chữ mạnh mẽ vào mặt đứa con gái đứng trước mình_Mày nghĩ gì mà lại trốn máy bay để leo lên cái toa tàu cà tàng đó mà về nhà hả?Danh dự của dòng họ Ấn không phải là thứ để mày lôi ra đùa giỡn!

Tiếp nhận câu nói đó của cha mình, Hải Diễm không phản ứng gì, chỉ lặng thinh nhìn ông bằng đôi mắt nghiêm nghị, nhưng chứng tỏ rằng cô không hề sợ người đàn ông phía trước, chứng tỏ rằng đứa con gái 19 tuổi của ông đã chẳng còn mềm yếu như 5 năm trước nữa rồi

_Mày biết mày từ đâu trờ về không hả? Là trại đào tạo liên bang đó con ạ! Vinh dự gì mà còn không đi thẳng về nhà!_Giọng ông càng lúc càng mạnh hơn, sự tức giận càng lúc càng thêm cực điểm.

Phần lớn là vì tờ báo của giới thượng lưu sáng sớm hôm nay đã đưa tin “Con gái của Ấn đại gia từ trại đào tạo trở về” khiến dòng máu lạnh trong người ông nóng lên như lửa đốt. Là một con người thông minh nhưng cực kì gia trưởng, ông không cho phép bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến danh dự của bản thân, dù là gì đi nữa.

Người đàn bà đứng phía sau Ấn Đình Long đang nép lại ra phía sau hơn, nhưng không phải vì bà ta sợ, mà là vì bà ta đang che giấu nụ cười mãn nguyện của mình. Một nụ cười gian tà.

5 năm trước, gia đình họ Ấn cũng sôi sục thế này khi cũng tờ báo ấy giật tít đưa tin phu nhân của Ấn Đình Long qua đời và cô con gái lớn được đưa đến trại đào tạo liên bang. Bấy giờ cũng có một người đàn bà đang cười thế này, nhưng chỉ trong vai trò của một người thư ký ở công ty mà thôi. Sự lợi hại của bà đã khiến một thư ký nhỏ nhoi trở thành phu nhân nhà họ Ấn hôm nay.

Và trước dư luận, bà luôn nói lý do của bà đến với một đại gia như vậy chỉ là tình yêu.

Không hề vấy bẩn.

Có thể không? Không có đâu. Mọi sóng gió bà gây ra cho gia đình họ Ấn 5 năm trước và hiện tại đều là vì bà hận Ấn Đình Long, kẻ đã khiến người con trai mà bà yêu nhất trên đời không còn đi lại được. Chỉ là một phế nhân không hơn không kém.

Rồi người phụ nữ của đời ông cũng ra đi và để lại cho ông hai đứa con gái coi trời bằng vung, bất cần đời.

Cả dòng họ Ấn suýt nữa đã thân bại danh liệt khi 2 năm trước đứng trước nguy cơ phá sản, nhưng chính người đứng đầu bấy giờ đã vớt vát được, làm lại một công ty hùng mạnh như bây giờ.

Ông không cho phép bản thân đánh mất mình thêm lần nào nữa. Và xếp tất cả vào một ngăn tủ chỉ mình ông cất giữ, mang tên quá khứ…

Xem lý lịch thành viên

2code Dương Cầm Nhòe Lệ on Wed Jul 25, 2012 8:14 pm

Chương 3 : Cà phê

“Em thích vị đắng của cà phê…
Nhưng từ khi mất anh, cà phê cũng mất vị…”

Mưa dầm dề ủ rũ kéo thướt tha qua dãy phố im ắng. Những giọt nước mạnh mẽ xé toạc không gian, rớt lộp độp xuống mái hiên của một quán cà phê ở góc hẻm.

Quán u uất ẩn mình với thời gian, giam giữ bản thân qua năm tháng. Nhưng bên trong không như vậy, vẫn có một chút gì đó nhộn nhịp, lại một chút gì đó thanh bình.

Tiếng nhạc Trịnh du dương vang lên, khá nhỏ, đủ thoang thoảng qua tai từng người, đốt hết những ưu tư phiền muộn trong lòng. Tiếng nhạc kéo tâm hồn người khác hòa vào mưa, lang thang theo mưa qua từng ngõ ngách của con phố vắng tanh…

Bào Dương ngồi ở một góc trong quán, thả mắt vô hồn lẽo đẽo thao sau những cơn gió mát dịu ngoài kia.

_Đổi sở thích rồi à? 5 năm trước cưng đâu có uống cà phê sữa?_Hải Diễm lên tiếng, phá tan bầu không khí lạnh lẽo.

_Ừh. Được 2 năm rồi!_Giọng Dương trầm xuống. Ngoáy ly cà phê ngọt lịm đang tan ra vì đá của mình, cô kể cho chị gái mình nghe một câu chuyện.

Một câu chuyện, với nhân vật chính là cô.

Đó là một ngày nhạt nắng 2 năm trước, một Ấn Bảo Dương đang tay trong tay cùng một người điển trai đến mê hồn dạo bước cạnh bờ sông ở ngoại ô. Chợt 2 người dừng lại, nói về một câu chuyện gì đó ở nơi xa xăm kia, rằng có 1 người con trai rất yêu 1 người con gái. Nhưng thời gian không cho phép họ bên nhau, rồi người con trai đến lúc buộc phải ra đi…

Một tuần kể từ nay hôm đó, Dương không gặp lại người bạn trai – Đỗ Tuấn của mình nữa.

Rồi cô bắt đầu hiểu ra thứ mà Tuấn gọi tình yêu với cô chỉ đơn thuần là trả thù. Trả thù người cha của cô. Trả thù cái công ty do ông ta đứng đầu. Trả thù cho người đàn bà mà Đỗ Tuấn gọi là mẹ suốt bao năm qua. Nghe được tin công ty sắp phá sản, anh ta cứ tưởng mỏi chuyện đã kết thúc, rồi ra đi, chỉ để lại duy nhất cho Bảo Dương một lá thư cuối cùng nói rằng anh ta xin lỗi đã lôi cô ra là vật trợ giúp mình. Chỉ đơn thuần là vậy…

Thói quen uống cà phê đắng của cô bị thay đổi, bị biến giác thành món cà phê pha sữa ngọt ngào mà trước giờ Ấn Bảo Dương nổi tiếng ghét cay ghét đắng.

Đối mặt với người chị gái mình suốt 5 năm không gặp, nói ra những lời cay đắng giấu nhẹm bao thời gian, Dương cúi hẳn xuống nhìn lại khuôn mặt của mình qua mặt bàn pha lê trong suốt. Đôi tay cô ghì chặt. Khuôn mặt trở lại vẻ lạnh tanh lúc ban đầu, cô nở một nụ cười nhạt rồi hút một hơi gần hết ly cà phê của mình…

Hải Diễm không nói gì, đưa đôi tay thon dài lên định xoa đầu cô em gái thì đôi chân cô chợt có cảm giác bị một thứ gì đó mềm mềm vấp phải, ngã uỵch xuống sàn và một tiếng la nhỏ vang lên, cô vội vã cúi xuống đỡ người lạ phải hứng chịu hậu quả do mình gây ra. Xin lỗi rối rít.

_Mắt anh bị lé à?_Dương tỏ vẻ khó chịu, dù giọng nói của cô có phần khá nhỏ nhưng cũng đủ để lọt tai.

Ngước khuôn mặt đầy tóc rực màu đỏ hung lên, anh chàng chau mày nhìn cô bằng ánh mắt không mấy là thiện cảm, nhưng chợt đôi mắt đó dịu lại, hiện rõ vẻ ngạc nhiên hơn.

_Là cô à?

_Tôi quen anh à?_Dương xoáy đôi mắt của mình vào người con trai trước mặt, nhìn kỹ vào trong đó, cô chợt nhận thấy một vẻ quen thuộc….

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết